…trong tôi!

Phượng và nỗi nhớ!

Không một dòng lưu bút cho nhau. Ta lặng lẽ nhìn em trong vòng tay bè bạn. Bài thơ dở dang theo ta về trong ngăn cặp. Còn một khoảng trống trong lòng, ta gửi cho mùa hạ, tháng năm…

Ghé lại trường xưa ta khẽ gọi tên em. Cô bé học trò có đôi mắt trong veo nhìn ta ngác ngơ, ngơ ngác… Vẫn mái tóc dài, vẫn tà áo trắng. Chỉ có thời gian là khác. Chỉ có thời gian là đi mãi không về.

Những vòng xe lăn lăn chở mùa hè, chở phượng hồng đi qua ta như một lời từ biệt…

 

cây phượng

 

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu

phuong

Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp

cây phượng

 

Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

cây phượng

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây

cây phượng

Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

cay phuong

Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi

cây phượng

Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ

cây phượng

Em chở mùa hè đi qua
Còn tôi đứng lại

cây phượng

Nắng ngập đường
Một vạt tóc nào xa

Người cổ

Sài Gòn! Mùa phượng nở…

Để lại lời nhắn

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

Powered by WordPress | Thiết kế bởi Elegant Themes