…trong tôi!

NHỚ MÃI HÈ ƠI!

NHỚ MÃI HÈ ƠI!

Tuổi thơ tôi là những bữa trưa trốn ngủ đi chơi theo lũ bạn bị mẹ đánh đòn, là những ngày cặp sách đến trường với hàng tỉ chuyện để nói, cuốn vở ngày qua vẫn còn thơm mùi mực, mùi của ký ức.

Ngay góc phố, phượng nở rực đỏ từ lúc nào không hay, tiếng ve râm ran miên man kèm theo cái nắng gắt gỏng của miền nhiệt đới, hóa ra mùa hè đã đến, nó làm người ta mỉm cười rồi thoáng buồn khi nghĩ về chuyện cũ, người cũ, kỉ niệm cũng đã cũ nhưng chưa bao giờ bị lãng quên.

Tôi! Nhớ mãi mùa hè năm ấy.. Mùa xa nhau.. Mùa mà tôi phải nói lời tạm biệt với mái trường, với thầy cô, với bạn bè để tiếp tục thực hiện những ước mơ của mình mà không có họ bên cạnh.

cay phuong

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè

Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò

Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ

Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.

Nhớ sao ngày ấy đã qua

Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường

Tặng người bạn gái yêu thương

Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.

Rời tuổi thơ với phượng hồng

Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài

Mang theo khát vọng tương lai

Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.

Thương ôi năm tháng khó khăn

Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày

Trưa hè ngồi dưới hàng cây

Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.

Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ

Mà không dám nói phải nhờ cành hoa

Rợp bằng lăng tím chiều tà

Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.

Ước gì quay ngược thời gian

Để mình lại được mơ màng trộm yêu

Thả hồn như những cánh diều

Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Khuất Việt Hưng

Để lại lời nhắn

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

Powered by WordPress | Thiết kế bởi Elegant Themes