…trong tôi!
Trình duyệt hiện tại: tủ thơ nhà phượng

PHƯỢNG ĐỎ HÈ SANG MÊNH MANG NỖI NHỚ

PHƯỢNG ĐỎ HÈ SANG MÊNH MANG NỖI NHỚ Phượng đỏ, hè sang mênh mang nỗi nhớ. Cái nỗi nhớ mà chỉ những người đang nhớ mới biết nó da diết thế nào… Mùa hè năm nay, vẫn tiếng ve râm ran ẩn mình trong chòm lá, vẫn sắc phượng đỏ rực một góc trời, vẫn cái nắng rát muốn cháy da cháy thịt, mọi thứ vẫn vậy nhưng người xưa giờ nơi đâu, rồi thời gian cũng gói gém tất cả những gì của quá khứ thành kỉ niệm, để hôm nay, tôi...

NHỚ MÃI HÈ ƠI!

NHỚ MÃI HÈ ƠI! Tuổi thơ tôi là những bữa trưa trốn ngủ đi chơi theo lũ bạn bị mẹ đánh đòn, là những ngày cặp sách đến trường với hàng tỉ chuyện để nói, cuốn vở ngày qua vẫn còn thơm mùi mực, mùi của ký ức. Ngay góc phố, phượng nở rực đỏ từ lúc nào không hay, tiếng ve râm ran miên man kèm theo cái nắng gắt gỏng của miền nhiệt đới, hóa ra mùa hè đã đến, nó làm người ta mỉm cười rồi thoáng buồn khi nghĩ về chuyện cũ,...

Mùa hoa phượng

MÙA HOA PHƯỢNG Lời nào tả hết nỗi nhớ mong Tình xưa bạn cũ mãi bên lòng Mỗi mùa phượng thắm đầy mơ mộng Nỗi nhớ trào dâng ngập cả lòng Người xưa xa cách có biết không? Tiếng ve nức nở thắt cỏi lòng Tim nghe ray rức nhiều mơ mộng Xác phượng tả tơi bởi gió giông Nhớ thương lặng lẻ nén vào lòng Có nỗi bâng khuâng lệ chảy trong Xa xa trời ấy có chạnh lòng Mỗi mùa phượng nở có nhớ không? Bao nhiêu năm ve sầu nức nở Bấy...

Nhỏ ơi!

….NHỎ ƠI… Sân trường năm nào hoa phượng đỏ Vương vương sắc thắm gốc phượng già Ta gặp NHỎ nhìn nhau bở ngỡ Ngập ngừng e ấp tuổi học trò Ta về viết những điều chưa dám nói Cùng nhánh hồng sắc thắm tình ta NHỎ tròn mắt nhìn ta xa lạ Ta ngại ngùng chẳng dám gởi trao Thơ không trao vụng về ta cất giữ Cành phượng xưa,cùng dáng NHỎ trong tim Chỉ còn ta ngơ ngác giửa sân trường Tự nhủ lòng- ừ thì ta xa lạ Ta...

Tháng năm

Tháng Năm Tháng năm hoa phượng đỏ Cho ta nhớ tuổi hồng Chân trời xưa mở ngỏ Cho ta về mênh mông TRẦN VĂN LỘC

« Bài cũ hơn

Powered by WordPress | Thiết kế bởi Elegant Themes